Có một câu chuyện mình từng nghe:
Một chàng trai tìm đến một nhà thông thái để hỏi về hạnh phúc.
Ông không trả lời ngay. Ông đưa cho cậu một chiếc muỗng, trên đó có hai giọt dầu và nói: cậu hãy đi một vòng quanh cung điện, nhưng đừng làm rơi hai giọt dầu này.
Chàng trai làm đúng như vậy. Cậu đi qua những hành lang dài, bước qua những căn phòng rộng, nhưng ánh mắt gần như không rời khỏi chiếc muỗng.
Khi quay lại, nhà thông thái hỏi: Con có thấy khu vườn của ta không?Những bức tranh trên tường? Những tấm thảm Ba Tư quý giá?”
Cậu lắc đầu. Cậu không thấy gì cả.
Lần thứ hai, ông bảo cậu đi lại. Lần này, chàng trai ngẩng đầu lên. Cậu nhìn thấy khu vườn được chăm sóc ti mỉ qua nhiều năm, những bức tranh, những hành lang sáng,..
Cậu quay lại, kể lại tất cả những gì mình đã thấy.
Và rồi, nhà thông thái hỏi: Hai giọt dầu của con đâu?
Cậu nhìn xuống. Chiếc muỗng đã trống không.
Khi đọc câu chuyện này, mình thấy đã dừng lại rất lâu. Không phải vì hiểu. Mà vì mình KHÔNG HIỂU. Mình bối rối: nếu mình là anh chàng đó, nói thật: mình cũng không biết phải làm thế nào.
Làm sao để vừa nhìn ngắm, vừa giữ lại ?
Mình vốn không phải là người khéo léo, thậm chí còn đôi chút hậu đậu. Có những lúc, chỉ cần cầm một thứ gì đó, mình cũng đã có thể làm rơi, đổ, nói gì đến chiếc thìa với hai giọt dầu nhỏ.
Nếu là mình trong câu chuyện đó, có lẽ mình sẽ chọn giữ chặt hai giọt dầu, vì mình sợ kiểu gì mình cũng làm rơi…
Có một thời gian, mình nghĩ rất nhiều về “hai giọt dầu” của riêng mình. Không phải là một thứ cụ thể. Chỉ là một cảm giác mình muốn giữ lại.
Sau này, mình gọi tên nó là sự chân thành.
Nhưng khi gọi được tên rồi, mọi thứ lại không trở nên dễ dàng hơn. Ngược lại, mình bắt đầu thấy khó. Làm sao để giữ được sự chân thành đó, trong một thế giới mà không phải lúc nào cũng xinh đẹp và nhẹ nhàng?
Có những trải nghiệm khiến mình chậm lại.
Có những lần mình đặt niềm tin ở ai đó, rồi nhận ra mọi thứ không như mình nghĩ.
Có những lúc mình mở lòng, rồi phải tự thu mình lại.
Mình bắt đầu học cách “an toàn” hơn. Nói ít đi một chút. Giữ lại nhiều hơn một chút.
Có một giai đoạn, mình nghĩ cách giữ “hai giọt dầu”. Đó là cất nó đi, khóa lại thật cẩn thận như bảo vệ một thứ gì đó quý giá ở một nơi bí mật. Mình sẽ không để ai chạm vào, không để ai làm tổn thương.
Nhưng rồi mình nhận ra, nếu mình phải khóa lại, thì nó còn là một phần của mình nữa không? Hay nó chỉ là một thứ mình đang cố bảo vệ…. từ xa?
Mình không có câu trả lời rõ ràng. Cũng không có một cách nào trọn vẹn.
Có những lúc, mình thấy mình giống chàng trai đó.
Khi thì giữ được “hai giọt dầu”, nhưng lại không thật sự thấy được những gì xung quanh.
Khi sẵn sàng tận hưởng thế giới bên ngoài, thì lại thấy mình đã làm rơi mất một phần nào đó.
Có lẽ, mình vẫn đang khám phá “cung điện” của riêng mình, theo một cách còn khá chậm. Không quá chắc chắn. Không quá rõ ràng.
Nhưng dạo gần đây, có một điều thay đổi. Mình không còn cố gắng giải bài toán đó nữa. Không còn cố tìm một cách hoàn hảo để vừa giữ, vừa không mất.
Mình vẫn quan sát, vẫn có lúc làm rơi (mình nghĩ vậy). Nhưng mình không còn giằng co và tự trách mình như trước.
Và có lẽ “hai giọt dầu” không cần lúc nào cũng phải cầm trên tay, mình có thể đặt nó trong tim, và luôn ý thức để không đi ngược lại tiếng nói của trái tim mình.


