Mình vẫn đang học cách sống cùng mình…

Gần một tháng nay mình không viết gì trên blog. Không phải vì không có gì để viết. Mà có lẽ vì mình ngày càng nhìn rõ hơn những vòng lặp của chính mình. Những việc mình trì hoãn, rồi lo lắng, bất an, những mâu thuẫn cứ lặp đi lặp lại bên trong. Có một thời gian mình nghĩ mình đang mắc kẹt trong đó. Mình tưởng rằng nếu đủ kiên trì quan sát, đủ thành thật với bản thân, rồi sẽ có ngày mình tìm ra được MỘT CÂU TRẢ LỜI nào đó và mọi thứ sẽ được giải quyết.

Nhưng sau một thời gian dài nhìn ra nó, sống cùng nó, tới hôm nay mình nhận ra vòng lặp ấy vẫn còn ở đó. Những mâu thuẫn mình từng nghĩ đã giải quyết xong thực ra không biến mất. Chúng chỉ chuyển từ tình huống này sang tình huống khác. Hôm nay là chuyện công việc, ngày mai là chuyện tiền bạc, rồi đến những dự định, những giấc mơ hay những lựa chọn trong cuộc sống. Mình cứ nghĩ lần này là lần cuối cùng phải đối diện với nó, nhưng rồi nó lại quay về dưới một hình dạng khác.

Điều làm mình thật sự ngạc nhiên là vòng lặp ấy không thay đổi nhiều, nhưng mình thì có. Ngày đầu tiên nhìn thấy những mâu thuẫn này, mình vùng vẫy dữ dội. Mình muốn sửa chữa chúng, muốn loại bỏ chúng, muốn tìm cách để một phần nào đó trong mình biến mất. Mình sống với suy nghĩ rằng hoặc nỗi sợ được tồn tại, hoặc mình được tự do. Hoặc sự an toàn được tồn tại, hoặc những giấc mơ được tồn tại. Nhưng càng đi lâu, mình càng thấy mệt mỏi với cuộc chiến ấy.

Có lẽ bởi vì mình dần nhận ra đây không phải là một trận chiến có thể thắng. Mình không thể loại bỏ một phần của bản thân chỉ vì mình không thích nó. Mình cũng không thể ép mình trở thành một con người hoàn toàn khác. Dần dần, mình chấp nhận rằng đây có thể chỉ đơn giản là một phần trong cấu tạo của mình. Một phần muốn an toàn và một phần muốn phiêu lưu. Một phần muốn chắc chắn và một phần muốn thử xem điều gì đang chờ phía trước. Có lẽ mình sẽ luôn mang theo cả hai.

Có những lúc mình vẫn tự hỏi: Nếu cả đời mình cứ mang theo những mâu thuẫn này thì sao? Mình sẽ mệt mỏi lắm. Nhưng rồi một câu hỏi khác xuất hiện: Tại sao mình phải đợi chúng biến mất rồi mới được sống? Tại sao mình không thể sống cùng tất cả những phần bên trong mình, kể cả những phần mình từng rất muốn loại bỏ?

Nỗi sợ và lo lắng chẳng phải điều gì xấu xa. Mình đã ngồi lại với các bạn ấy nhiều lần. Các bạn ấy giống một người mẹ cẩn thận, luôn nhìn thấy những rủi ro trước tiên. Đôi khi làm mình chùn bước, đôi khi khiến mình thấy khó chịu. Nhưng sâu bên trong, các bạn ấy chỉ đang cố gắng bảo vệ mình theo cách mà các bạn ấy biết. Giống như mẹ mình vẫn thường lo lắng mỗi khi mình muốn thay đổi điều gì đó trong cuộc sống. Mẹ hay gàn, hay nhắc nhở, hay nhìn thấy những điều có thể xảy ra. Nhưng rồi cuối cùng mẹ vẫn ủng hộ. Vẫn chúc phúc. Vẫn đứng đó nếu mình cần quay về.

Mình tự hỏi liệu mình có thể làm điều đó cho chính mình không. Liệu mình có thể vừa lắng nghe nỗi sợ, vừa không để nó quyết định cuộc đời mình hay không.

Sự thật là mình vẫn sợ thất bại. Mình vẫn sợ đau. Mình vẫn có những ngày nghi ngờ bản thân và chẳng biết mình đang đi đúng hay sai. Nhưng đâu đó bên trong, có một tiếng nói nhỏ hơn, nhẹ nhàng hơn, nói rằng rồi mình sẽ ổn thôi. Không phải vì mọi chuyện sẽ luôn diễn ra theo ý mình. Cũng không phải vì mình chắc chắn sẽ thành công. Mà bởi mình bắt đầu tin rằng mình có thể đi qua những điều không như ý.

Có thể những giấc mơ của mình sẽ không diễn ra theo cách mình từng tưởng tượng. Nhưng ít nhất, mình đã sống. Ít nhất, mình đã thử. Ít nhất, mình đã bước ra khỏi vùng quen thuộc của mình thêm một chút. Và có lẽ như vậy đã là một điều đáng quý rồi.

Đến giờ, mình không còn thấy những mâu thuẫn trong mình là thứ cần phải đánh bại nữa. Những mâu thuẫn không phải kẻ thù. Có lẽ đó cũng không hẳn là người thầy. Mà chỉ đơn giản là một phần của mình. Và thay vì dành cả cuộc đời để cố gắng loại bỏ , có lẽ mình muốn dành cuộc đời đó để học cách sống cùng những người bạn đó. Vừa sợ, vừa bước đi. Vừa lo lắng, vừa thử. Vừa chưa chắc chắn, vừa tiếp tục sống.

Có lẽ yêu thương bản thân không phải là ngày nào đó mọi mâu thuẫn đều biến mất. Mà là vẫn ở lại với mình, ngay cả khi những mâu thuẫn, những lo lắng, sợ hãi vẫn còn ở đó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.