“Em thấy mình có yêu bản thân không?”

Hôm nay mình gặp chị Trà.

Một buổi sáng kéo dài tới tận chiều. Hai chị em ngồi nói đủ chuyện. Chị Trà sâu sắc và tốt bụng. Chị khuyên mình nhiều điều. Có những điều mình thấy đúng. Có những điều mình chỉ lặng lẽ nghe thôi. Không phải vì mình phản đối. Chỉ là càng lớn, mình càng hiểu mỗi người đều có một hành trình riêng. Một điều đúng với người này chưa chắc đã đúng với người khác.

Những ngày này, mình dường như nhận ra có những thứ bên trong mình, chỉ mình mới có thể tự đi qua được. Không ai cảm thấy thay mình. Không ai sống hộ mình. Không ai có thể bước vào bên trong mình để tháo gỡ những điều đang rối.

Có lẽ vì vậy mà dạo gần đây, mình muốn ở cạnh mình nhiều hơn. Không hẳn là cô lập bản thân. Chỉ là mình thấy mình cần nghe tiếng nói bên trong mình rõ hơn một chút.

Có những ngày mình thấy mọi thứ không dễ dàng chút nào. Những suy nghĩ trong đầu cứ đến rồi đi. Có lúc mình thấy mình tiến lên được một chút. Có lúc lại như quay về vạch xuất phát. Nhưng rồi mình nhận ra hành trình này vốn là như vậy. Nó không đi theo đường thẳng. Có những đoạn mình chỉ có thể tự bước qua bằng chính trải nghiệm và cảm nhận của mình.

Có lẽ vì thế mà mình viết Chim Sâu. Viết để nhìn thấy mình rõ hơn. Và học cách yêu thương mình chân thật hơn.

Hôm nay chị Trà hỏi mình một câu: “Em có thấy mình yêu thương bản thân không?”

Mình đã trả lời gần như ngay lập tức: “Không.”

Sau đó mình ngồi im khá lâu. Vì cụm từ “yêu bản thân” thật sự rất rộng. Và đôi khi, mình nghĩ mình đã làm điều đó rồi: mình dành thời gian cho bản thân, mình đọc sách, mình tập thể dục, mình chăm sóc ngoại hình, mình mua quần áo đẹp,…Mình cố gắng trở thành một phiên bản tốt hơn.

Có những lúc mình nghĩ:
“Chắc mình yêu bản thân mình nhiều lắm.”

Nhưng kỳ lạ là càng cố lấp đầy mình bằng những thứ đẹp đẽ đó, có những ngày mình vẫn thấy trống rỗng và vô định.

Mình bắt đầu tự hỏi: Nếu mình thật sự yêu mình, tại sao mình vẫn mệt như vậy?
Tại sao mình vẫn luôn thấy mình chưa đủ? Tại sao mình luôn cố sửa mình thành một phiên bản dễ chấp nhận hơn?

Rồi có những khoảnh khắc rất nhỏ, mình bắt gặp cách mình đối xử với chính mình. Có những ngày mình buồn nhưng không cho phép mình buồn, vì cảm thấy như vậy là yếu đuối. Có những lúc mình chỉ dịu dàng, vui vẻ với mình khi mình làm tốt một điều gì đó.

Và mình nhận ra…

Có thể bấy lâu nay, mình vẫn nghĩ mình yêu bản thân. Nhưng thật ra mình chỉ đang cố biến mình thành một người mà mình cảm thấy “đủ tốt để được yêu”…

Khoảnh khắc nhận ra điều đó không dễ chịu chút nào. Nó có chút đau lòng, có chút hụt hẫng. Giống như mình vừa phát hiện ra một sự thật mà trước đây mình chưa từng muốn nhìn thẳng vào.

Mình nghĩ tới hình ảnh một người mẹ. Một người mẹ rất thương con. Hy sinh mọi thứ cho con. Lo cho con từng chút một. Nhưng đứa con lại lớn lên trong ngột ngạt và không cảm nhận được tình yêu.

Người mẹ ấy sai không? Có lẽ không hẳn.

Chỉ là đôi khi, tình yêu không chỉ cần sự hy sinh. Nó còn cần sự thấu hiểu. Và có những người, yêu rất nhiều nhưng lại chưa thật sự nhìn thấy người mình yêu cần gì.

Mình nghĩ mình cũng đã đối xử với bản thân như vậy. Mình cố làm điều tốt cho mình. Cố kéo mình đi lên. Cố mạnh mẽ hơn. Cố tích cực hơn. Cố tốt hơn. Nhưng mình lại chưa thật sự ngồi xuống và hỏi: “Em đang mệt lắm đúng không?”
“Điều gì làm em đau vậy?”

Có một khoảnh khắc mình nhận ra: À… có thể mình chưa từng thật sự ở cạnh bản thân theo cách mình vẫn nghĩ. Khoảnh khắc đó có chút vỡ vụn. Nhưng kỳ lạ là, nó cũng rất thật. Giống như sau rất nhiều lớp vỏ: đẹp đẽ, gai góc, mạnh mẽ, hiểu chuyện… cuối cùng mình cũng bắt đầu nhìn thấy con người thật của mình rõ hơn một chút.

Trước đây mình từng nghĩ mình đã đi khá xa trên hành trình này rồi: đã hiểu mình, đã yêu mình.

Còn bây giờ, mình nhận ra có khi mình mới chỉ đang ở vạch bắt đầu thôi. Thậm chí còn ở dưới cả vạch xuất phát.

Nhưng lần này, mình không thấy tuyệt vọng nữa. Mình thấy háo hức. Hạnh phúc lúc này không giống một đóa hoa nở rực rỡ. Nó giống một hạt mầm vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. Một hạt mầm nhỏ xíu, vẫn còn yếu ớt, vẫn chưa biết tương lai sẽ thế nào, nhưng bên trong đã bắt đầu có một sức sống âm thầm chuyển động.

Rồi sẽ có nắng, có mưa, có gió, có cả những con sâu nữa. Nhưng chẳng có gì ngăn được một hạt mầm muốn lớn lên.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.