Chim sâu học cách chấp nhận những điều đối lập …

Chào người bạn cũ. Mình quay trở lại rồi đây.

Hà Nội bước vào những ngày đầu thu mát mẻ, nhưng cũng hơi đỏng đảnh. Cả tuần nay, ngày nào trời cũng vần vũ mây đen, mưa một trận thật to rồi mới chịu trả lại sự yên ả của “nàng thu”. Mình ngồi nhâm nhi ly americano, tranh thủ viết vài dòng trước khi bắt đầu làm việc.

Đã nhiều ngày mình không viết gì trên Chim Sâu. Mỗi ngày trôi qua lặng lẽ, mình cố gắng hoàn thành công việc, những trách nhiệm của mình. Mình vẫn viết nhật ký mỗi ngày, vẫn còn nhiều điều muốn nhìn vào, muốn đặt xuống để lòng nhẹ hơn.

Những ngày còn viết Chim Sâu đều đặn, mình thường cố để nhìn sâu vào những mâu thuẫn bên trong mình. Nghe hơi buồn cười, nhưng có những lúc mình cảm giác bản thân là rất nhiều phần rời rạc và tách biệt. Mình cố gắng hòa giải chúng để sống tiếp, nhưng nói thật, bên trong vẫn đầy hoang mang. Có những lúc mình tưởng mọi thứ đã yên, nhưng rồi nhận ra đó chỉ là một trạng thái tạm thời, như một lời dỗ dành mà tâm trí tạo ra để mình bớt xao động.

Khoảng thời gian tạm rời xa Chim Sâu cũng là lúc mình không còn cố giải quyết những mâu thuẫn ấy nữa. Mình chỉ đơn giản chấp nhận chúng như một phần hiển nhiên của con người mình.

Thay vì nhìn mãi vào bên trong, mình bắt đầu quan sát nhiều hơn những gì đang diễn ra ở hiện tại. Mỗi sự kiện lại gợi mình nhớ đến một câu chuyện cũ: về lòng tốt mình từng nhận được, về những người đã đối xử tử tế với mình; và cũng có cả những mối quan hệ mình từng đặt rất nhiều tình cảm, nhưng cuối cùng nhận ra sự chân thành không đi theo cả hai phía.

Mình nhận được cả tình yêu lẫn sự thất vọng. Hai điều ấy vẫn luôn song hành.

Nếu chỉ nhìn vào những nỗi buồn, có lẽ mình sẽ nghĩ cuộc đời bạc đãi mình. Nhưng cuộc đời nào có bất công đến thế. Chính những yêu thương và tử tế mình từng nhận được cũng là một phần rất thật của cuộc đời này.

Dạo gần đây, mình rất enjoy với công việc kế toán — công việc mang lại nguồn thu nhập chính cho mình. Có những ngày phải làm việc với rất nhiều con số, đầu óc như muốn ong lên. Những lúc ấy mình vẫn bật cười nghĩ: “Sao một người mơ mộng như mình lại đi làm kế toán nhỉ? Có lẽ công việc này không hợp với mình.”

Nhưng rồi mỗi lần hoàn thành xong, mình lại thấy một cảm giác rất khác. Mình thấy tự hào vì mình đã có trách nhiệm, đã chịu khó học hỏi, và từng chút một xây dựng được những hệ thống, quy trình giúp công việc vận hành gọn gàng hơn.

Có lẽ mình bắt đầu hiểu ra một điều: Mâu thuẫn chưa bao giờ là vấn đề.

Một người vừa có thể mơ mộng, vừa có thể làm tốt những công việc đầy logic. Một người vừa có thể được yêu thương, vừa có thể trải qua những thất vọng. Một người vừa dịu dàng, vừa có lúc đầy giận dữ.

Có lẽ, con người vốn được tạo nên từ những điều tưởng như đối lập. Điều quan trọng chưa bao giờ là phải xóa bỏ những mâu thuẫn ấy. Điều quan trọng là khi nhìn thấy chúng, mình sẽ chọn đối diện như thế nào. Có lẽ, đó mới là điều mình đang học.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.