Mình chưa quen với những ngày “yên ả”

Nhiều ngày nay mình không đăng gì trên Chim Sâu. Mình cứ cảm giác chẳng có gì đủ đọng lại, đủ sâu, đủ đau, đủ wow để viết ra cả. Mọi thứ yên quá. Mà lạ thật, trước đây mình cứ nghĩ bình yên là điều mình tìm kiếm. Vậy mà khi nó tới, mình lại thấy hoài nghi.

Từ ngày mình thôi cố làm “người phán xử” bên trong mình nữa, mọi thứ dường như cũng lặng xuống. Mình không còn ngồi phân định xem bên nào đúng, bên nào sai. Không còn cố bắt lý trí phải nhường cảm xúc, hay bắt cảm xúc phải nghe lời lý trí nữa. Mình mệt quá rồi. Thôi thì… hai người tự sống với nhau đi.

Vậy mà từ lúc đó, mình lại thấy trống.

Sáng nay là thứ hai. Một ngày đầu tuần mà mình tự cho phép mình off. Không giấy tờ. Không sổ sách. Không KPI. Mình ngồi ở một góc quen thuộc ở Mono, mở cuốn Thăm dò tiềm thức của Carl Jung ra đọc. Cuốn sách mà trước đây mình mở ra rồi lại gấp vào không biết bao nhiêu lần. Cứ đọc vài trang là buồn ngủ.

Hôm nay mình đọc lại, không phải vì muốn hoàn thành điều gì. Chỉ đơn giản là mình thấy hứng thú thật. Có đoạn mình vẫn buồn ngủ. Mình ngủ gật mất khoảng mười phút giữa buổi sáng yên lặng đó. Mình cũng không biết vì sách khó đọc, hay vì hôm nay mình dậy sớm. Nhưng lần này khác ở chỗ: mình không ép mình phải tỉnh táo, cũng không trách mình vì mất tập trung. Tỉnh dậy rồi thì đọc tiếp thôi. Có đoạn chưa hiểu, mình đọc lại vài lần.

Mọi thứ diễn ra chậm rãi hơn rất nhiều. Có một đoạn trong sách làm mình dừng lại khá lâu:

“Ai ai cũng có điều tin chắc. Chỉ mình tôi thấy tối tăm… Đời sống này có ý nghĩa gì chăng hay là vô nghĩa… Nhưng tôi thích niềm hy vọng rằng cuộc đời có một ý nghĩa…”

Mình không biết diễn tả thế nào, nhưng đoạn đó làm mình thấy được đồng cảm và được thấu hiểu. Kiểu như hóa ra trên đời này cũng có những người từng hoang mang, từng không hiểu mình đang sống để làm gì, từng đi trong một vùng tối rất lâu. Nhưng họ vẫn tiếp tục sống. Vẫn đi tiếp. Không phải vì họ đã có câu trả lời hoàn hảo, mà vì họ chọn tin rằng cuộc đời này có ý nghĩa với riêng họ.

Mình nghĩ… có lẽ trái tim mỗi người đều có một tiếng gọi khác nhau. Có người muốn thành công thật lớn. Có người muốn được công nhận. Có người muốn kiếm thật nhiều tiền. Còn mình, sau rất nhiều ngày hỗn loạn bên trong, mình chỉ thấy mình muốn được sống thôi. Một cuộc sống bình thường, nhẹ đầu hơn, được đọc sách, được làm điều mình thích, được yên ổn làm việc và thỉnh thoảng viết vài dòng ở Chim Sâu như thế này.

Trước lúc viết bài này, mình còn nghi hoặc lắm. Mình cứ tưởng tiếng nói nội tâm của mình đang dỗi mình rồi. Vì dạo này mình không còn thấy những cuộc tranh cãi lớn bên trong nữa. Không còn cảm giác day dứt, ấm ức hay tủi thân như trước. Mọi thứ yên quá, đến mức mình lại thấy không quen.

Kiểu như trước đây trong nhà lúc nào cũng có tiếng cãi nhau. Bây giờ im rồi, mình lại đi kiểm tra xem có ai đang giận nhau âm thầm không.

Mình còn tự hỏi: liệu mình có vô tình làm tổn thương những phần bên trong mình không? Có phải vì mình cứ bảo “đừng cãi nhau nữa”, nên giờ chẳng ai muốn lên tiếng nữa?

Nhưng ngồi yên một lúc, mình nhận ra không phải vậy. Chỉ là mọi thứ đang bình tĩnh hơn thôi.

Phần cảm xúc của mình không biến mất. Bạn ấy vẫn ở đây. Chỉ là không còn phải gào khóc để được chú ý nữa. Phần lý trí của mình cũng vậy. Bạn ấy không còn hoảng hốt kéo mình chạy liên tục nữa. Thỉnh thoảng vẫn nhắc mình về công việc, về trách nhiệm, nhưng không còn dùng nỗi sợ để ép mình nữa.

Lần đầu tiên, mình cảm thấy hai phần đó không còn đánh nhau để giành quyền điều khiển. Mình không còn căng như sợi dây bị kéo dãn về hai hướng.

Và có lẽ, mình là người chưa quen với sự yên bình này.

Mình từng nghĩ phải đau thì mới sâu. Phải dằn vặt thì mới thật. Phải có xung đột thì mới có điều để viết. Nhưng hôm nay, mình nhận ra, có những ngày chẳng có gì dữ dội cả, mình vẫn muốn ngồi xuống viết vài dòng. Không phải để cứu mình, cũng không phải để phân tích bản thân thêm nữa.

Chỉ là muốn ghi lại cảm giác:
“À, hóa ra mình đang sống.”

Vậy thôi.

Cảm ơn nhé, hai người bạn bên trong mình. Cảm ơn vì sau tất cả, mọi người vẫn ở đây. Không bỏ tớ lại một mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.