Có những lúc mình thấy mình vô dụng…

Có những lúc mình nghĩ về tương lai và thấy hoang mang. Không phải vì tương lai có gì đáng sợ, mà là cảm giác khi nhìn về phía đó, mình thấy mình đang đứng rất xa.

Mười năm nữa, một khoảng thời gian không dài, nhưng cũng không hẳn là gần. Và có khoảnh khắc, mình tự hỏi: Nếu cứ thế này, liệu mình có đi đến nơi mình muốn đến không?

Câu hỏi đó làm mình chùng xuống, một cảm giác lo lắng, hoang mang phủ lên mình.

Khi mình nhắc nhở bản thân ngồi yên và hít thở một chút, mình nhận ra…Điều khiến mình sợ không hẳn là tương lai. Mà là cảm giác mình không đủ: Không đủ giỏi, không đủ nhanh, không đủ tốt.

Nói một cách thẳng thắn hơn: Khoảnh khắc ấy, mình thấy mình vô dụng.

Mình dừng lại , không cố đẩy cảm giác đó đi. Chỉ là muốn nhìn bạn ấy rõ hơn, lắng nghe bạn ấy nhiều hơn. Và mình tự hỏi: Thật sự mình có vô dụng không?

Mình nghĩ về những năm qua, không phải điều gì quá lớn. Nhưng cũng có những việc mình đã bắt đầu, đã đi qua, đã cố gắng đến cùng.

Có những lúc mình đã làm tốt, có lúc không. Nhưng tất cả đều đã xảy ra. Và bây giờ, mình vẫn đang ở đây.

Có khoảnh khắc mình suýt phủ nhận hết. Vì khi nhìn ra xung quanh, luôn có một ai đó làm tốt hơn mình. Họ đi nhanh hơn, xa hơn. Và mình đã nghĩ rằng: những gì mình đã làm là chưa đủ.

Nhưng nhìn lại một chút, không so sánh, không vội kết luận thì có lẽ mình đã làm được một vài điều – theo cách của mình.

Còn hiện tại thì sao? Mình vẫn đang làm, đang cố gắng mỗi ngày. Có thể mình chưa đi xa, nhưng mình không từ bỏ. Và nghĩ đến điều đó, cảm giác “vô dụng” không biến mất hoàn toàn. Nhưng mình thấy bạn ấy dịu lại.

Có lẽ trước đây, trong một vài khoảnh khắc nào đó, mình đã nhìn cuộc sống giống như một cuộc chiến. Nhưng mình không muốn nhìn cuộc sống như vậy. Mình chỉ muốn làm tốt việc của mình thôi. Không cần hơn ai, không cần tranh đấu với ai. Chỉ làm, rồi sửa, rồi làm tiếp.

Chỉ cần trong khoảnh khắc này, mình ở đây, biết rằng mình vẫn đang đi, không phủ nhận mình…Chỉ vậy thôi, cũng đủ để mình thấy lại mình rồi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.