Hôm nay là một ngày mình không có việc gì quá gấp, cũng không có điều gì khiến mình phải lo lắng ngay lập tức. Một ngày mà nếu nhìn từ bên ngoài, mình nên thấy nhẹ, thấy dễ chịu, và có thể dành thời gian cho bản thân.
Nhưng rồi, mình nhận ra, mình KHÔNG BIẾT cách nghỉ.
Khi có một ngày rảnh, mình không thấy thảnh thơi như mình nghĩ. Thay vào đó, mình cố tìm một việc gì đó để làm. Như thể, nếu mình không làm gì thì ngày đó trở nên lãng phí.
Mình lấy sách ra đọc – một cuốn mà mình nghĩ “xứng đáng” đọc lại trong một ngày đặc biệt thế này. Mình mở ra, đọc vài trang, rồi bắt đầu thấy buồn ngủ. Mắt mình trĩu xuống, đầu mình không theo kịp những dòng chữ nữa. Nhưng mình vẫn cố đọc tiếp.
Mình đặt cuốn sách xuống, rồi lại nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo. Một việc gì đó để mình thấy ngày hôm nay có ý nghĩa hơn, xứng đáng với việc mình được nghỉ.
Nhưng, mình không nghĩ ra được.
Không phải là không có gì để làm mà là không có việc nào khiến mình thật sự muốn bắt đầu. Mọi thứ ở đó, nhưng không có gì đủ gần để mình chạm vào.
Có một lúc mình chỉ ngồi yên, không đọc, không làm gì cả. Nhưng tay chân mình cảm thấy khó chịu. Khi bận, mình cứ nghĩ nếu một ngày không phải làm gì, mình sẽ nhẹ nhàng, thảnh thơi lắm. Nhưng hóa ra, khi không có gì để làm, mình lại cảm thấy “trống”.
Mình bắt đầu nhận ra, mình không cho phép ngày hôm nay trôi đi một cách bình thường. Không làm được điều gì đặc biệt trong ngày hôm nay, với mình lại là điều gì đó sai sai. Nó giống như muốn biến ngày nghỉ trở thành điều gì đáng giá, thay vì sống và tận hưởng nó.
Nửa ngày trôi qua, mình ở trong trạng thái mở sách rồi đóng sách, cố tìm việc gì đó để làm, nhưng lại chẳng đủ sức để bắt đầu.
Và có một lúc, mình dừng lại, không phải vì mình muốn dừng. Mà bởi mình không còn sức để tiếp tục đấu tranh qua lại với chính mình nữa.
Mình ngồi đó, nhìn lại chính mình. Mình thấy mình đang cố gắng rất nhiều để làm cho một ngày trở nên đúng với phiên bản mình nghĩ mình nên là, đúng với việc sống có ý nghĩa.
Và lạ là, lúc đó, mình lại thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn. Không phải có một thông điệp đột nhiên xuất hiện, hay mình biết cách nghỉ ngơi đúng nghĩa. Mọi thứ vẫn thế. Thứ duy nhất thay đổi là mình không cố để ngày hôm nay trở nên ý nghĩa.
Nhưng có lẽ, đó là khoảnh khắc đầu tiên trong ngày hôm đó, mình cảm thấy nhẹ và thảnh thơi thật sự. Như thể mình vừa buông xuống một thứ gì đó mà trước đó mình không nhận ra là mình đang mang theo.


