Hôm nay bạn thế nào?
Có những ngày, mình cảm thấy chẳng còn chút năng lượng để xử lý bất cứ chuyện gì. Cuộc sống này thật đáng buồn – Mình đã suy nghĩ thế.
Rồi mình nhìn list việc cần làm: công việc chưa hoàn thành, nhà cửa cần dọn dẹp, chăm sóc gia đình,… Cái gì cũng dang dở.
Mình nghe thấy tiếng nói quen thuộc ở bên trong mình với rất nhiều lo lắng: “Làm gì đi chứ. Tại sao lại ì ạch thế hả P? Sao cứ trì hoãn mãi thế.”
Phần còn lại bên trong mình thì bảo: “Nhưng mình mệt lắm. Mình buồn lắm. Mình không có năng lượng để làm gì cả.”
Mình ngồi đó, lắng nghe các bạn ấy lên tiếng, nói hết những gì các bạn đang nghĩ và cảm. Mình chỉ là người quan sát thôi, nhưng dường như mình cũng thấy bế tắc.
Và mình tự hỏi: Điều chim sâu thật sự mong muốn lúc này là gì?
Không phải là thêm một lời khuyên, thêm một nguyên tắc. Mà có lẽ là một chút dịu dàng để được chậm lại một nhịp. Như đứa trẻ đang buồn, đang khóc, được mẹ ôm vào lòng và nở nụ cười, tự nhiên cảm thấy an toàn, bình yên hơn.
Và mình đã chọn làm vậy. Mình ở đó với mình, không ép mình phải nhanh hơn, phải kỷ luật hơn. Chỉ là hiện diện, và dịu dàng với mình hơn một chút.
Mọi thứ không lập tức ổn hơn, công việc không hoàn thành ngay. Nhưng mình cảm thấy dịu lại, không còn phải kiệt sức chống lại chính mình nữa.


