Ngày xưa, mình vẫn nghĩ: dịu dàng là 1 kỹ năng, chỉ cần ý thức và luyện tập, mình có thể làm được thuần thục. Nhưng càng lớn, mình mới hiểu, dịu dàng không phải là kỹ năng, mà nó là một trạng thái.
Mình không thể dịu dàng khi đang căng thẳng, lo lắng, hay stress. Mình chỉ có thể dịu dàng khi mình thả lỏng.
Và mình bắt đầu học cách dịu dàng, không phải như một kỹ năng bên ngoài, để đối xử thân thiện với mọi người. Mà học cách để thay đổi trạng thái của mình ở bên trong, để không trở thành kẻ thô lỗ, khắc nghiệt với chính mình.
Mình là đứa hay tự trách về những sai lầm của bản thân. Nhiều lúc mình tự hỏi: Nếu đây là người khác, có bao giờ mình đối xử với họ như cách mình đối xử với chính mình không?
Dù là đồng nghiệp, hay nhân viên nếu có sai, mình cũng không buông lời trách móc hay thái độ nặng nề tới mức đấy. Nhưng mình lại luôn khắt khe với mình, mang một tâm trạng nặng nề khi sai sót.
Những lúc như vậy, mình cảm thấy mình trượt xuống, rơi vào một cái hố do chính mình tạo nên. Đến lúc nhận ra, mình thấy mình đã ở bên dưới cái hố đó, cả cơ thể và tâm trí đều nặng nề như bị đóng băng vậy.
Mãi tới gần đây, mình mới nhận ra cơ chế này của mình. Và mình càng bất ngờ hơn khi hiểu ra: cách gồng lên, mạnh mẽ để thoát ra cái hố đấy hoàn toàn không phù hợp với mình. Bởi những lúc đó, mình càng cố vùng vẫy thoát ra, mình càng lún xuống sâu hơn.
Cách để phù hợp với mình hơn cả là: dịu dàng để đối đãi với mình.
Mình nhận ra và chấp nhận rằng: “Ê, mình lại đang đào một cái hố, và mình đang rơi vào đó rồi”. Lúc đó, mình chọn dừng lại, chỉ thở thôi. Bởi mình càng nghĩ, mình lại như thể đang đào cho cái hố thêm sâu.
Dịu dàng là cho mình thời gian, không thúc ép mình mình, không ra lệnh cho mình phải sửa NGAY LẬP TỨC như một ông chủ độc tài.
Dịu dàng là hiện diện với mình trong khoảnh khắc đó và chấp nhận mình: “Cậu đã cố gắng rồi, Đừng tự trách mình nữa.”
Dịu dàng là không bỏ rơi chính mình khi nói: “Mình ở đây rồi. Khi nào cậu sẵn sàng , hãy gọi mình nhé. “
Và mình thấy mình bắt đầu thở được, đầu bớt nặng hơn. Cái hố chẳng biến mất ngay, nhưng mình không còn bị lún ở đó như trước. Mình có thể bước đi, nhẹ nhàng hơn, dù chậm thôi, nhưng đủ để tiếp tục…
Blog Chim sâu là cách mình ghi lại hành trình này, để nhìn mình rõ hơn, ở bên cạnh mình được lâu hơn,…


