Có một thời gian, mỗi lần thấy buồn hay mông lung, mình lại đi mua sách. Khi bước vào hiệu sách, mình cảm thấy dễ chịu. Kiểu như vừa bước vào một chỗ nào đó quen. Lúc đó mình thấy nhẹ hơn, và khấp khởi một niềm hy vọng biết đâu mình sẽ gặp được thông điệp nào đó “đúng lúc”.
Và hầu như lần nào mình cũng mang về một (vài) cuốn. Có cuốn mình đọc ngay, có cuốn để đó mãi sau mới đọc. Nhưng mỗi lần mua xong, mình đều có một cảm giác giống nhau, kiểu như… yên tâm hơn một chút và một niềm vui khi tận hưởng thành quả của mình.
Dần dần, mình bắt đầu nhận ra mình đi hiệu sách nhiều hơn. Không phải vì mình thích đọc hơn, mà là cứ mỗi lần trong lòng hơi rối, hơi không yên, mình lại muốn đi. Giống như mình đã quen với việc đó rồi.
Có những lần, đúng là mình đọc được một đoạn rất chạm, kiểu như đang phân vân một chuyện, đọc đến một câu, tự nhiên thấy dễ quyết hơn. Và mình tin vào những khoảnh khắc như vậy, tin rằng mình đã gặp “thông điệp vũ trụ”.
Nhưng rồi cũng có những lần khác, mình đi, mình tìm… và chẳng có gì xảy ra cả. Mình vẫn mang sách về, rồi lại tiếp tục tìm kiếm.
Có một lúc mình chợt thấy cái vòng đó quen quá. Mình đã đi qua nó nhiều lần rồi. Mình không biết rõ mình đang tìm cái gì, nhưng mình biết là mình đang bị phụ thuộc vào một thứ mà mình nghĩ rằng nó an toàn, tích cực và lành mạnh.
Một thời gian sau, mình tự nhiên ít đi hiệu sách hơn. Không phải vì mình hết thích, mà chỉ là mình không còn tự động đi mỗi khi thấy không ổn nữa.
Và thú vị ở chỗ, khi không tìm tới sách, mình kích hoạt “cơ chế tìm kiếm” khác, ở nhiều nơi khác nhau như tarot, thần số, tử vi,…Dù hình thức khác nhau, nhưng lại giống nhau ở một điểm: mình muốn tìm một đáp án dễ dàng và nhanh chóng.
Mình không thấy những tìm kiếm trên là sai. Vì thực tế là, lúc nhận được một câu trả lời nghe có vẻ “đúng”, thậm chí là như đang đọc vị vấn đề của mình, mình cũng thấy nhẹ đi một chút, quyết định nhanh chóng hơn.
Nhưng cảm giác đó… không ở lại lâu. Mình vẫn mang theo cái cảm giác “chưa xong“, dù bên ngoài mình đã quyết. Mình nhìn thấy những mâu thuẫn bên trong vẫn rối bời và quay trở lại.
Đến lúc đó, mình mới lờ mờ thấy… có những thứ không thể lấy từ bên ngoài về . Mà sự bình yên là trạng thái ở bên trong, khi mình đủ lắng nghe và hiểu mình. Có những vấn đề không cần phải có câu trả lời ngay lập tức. Mà chỉ đơn giản là mình ở lại với mình lâu hơn, để không hờ hững với mình, không phần nào trong mình bị bỏ rơi.
Hôm nay, mình lại đi hiệu sách, không mang theo câu hỏi, cũng không tìm kiếm gì cả. Mình vẫn mang về mấy cuốn sách của các tác giả mình yêu mến, vẫn ngồi quán cafe quen, tận hưởng thành quả của mình, và viết những dòng này trên Chim Sâu. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ là lần này, mình không mang theo câu trả lời nào về nữa.


