Có những lúc, câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình, rất khẽ thôi, nhưng không biến mất.
Mình nhận ra, mình là người rất sợ làm người khác buồn. Hay đúng hơn, mình sợ làm mất lòng người khác. Và nếu đi sâu thêm một chút nữa… có lẽ là mình sợ bị ghét.
Mình đã từng nghĩ, mình đã vượt qua điều này rồi. Cách đây vài năm, khi mình nhận ra việc cố gắng làm hài lòng người khác đã khiến mình mệt mỏi thế nào, mình đã tập dừng lại. Mình đã nghĩ câu chuyện đó kết thúc rồi.
Nhưng hóa ra, không phải vậy.
Chỉ là một phần trong mình đã được nhìn thấy. Còn một phần khác, ở sâu hơn, vẫn ở đó. Chỉ là nó trở nên tinh tế hơn, khó nhận ra hơn.
Hôm nay, mình đưa ra một đề xuất với đối tác. Và ngay lúc đó, mình cảm thấy sự chần chừ rất quen thuộc, một chút lo lắng, một chút dè dặt từ phía mình.
Mình sợ họ từ chối.
Và có lẽ còn sợ hơn — là họ sẽ nghĩ không tốt về mình.
Rồi họ từ chối thật.
Và mình ngồi đó, lắng nghe phần trong mình bắt đầu lên tiếng. Phần luôn muốn làm mọi thứ “vừa lòng người khác”.
Bạn ấy lo lắng. Bạn ấy nghĩ ra rất nhiều khả năng. Rằng liệu sau chuyện này, mọi thứ có còn thoải mái không. Liệu mình có làm họ khó chịu không.
Mình nhìn bạn ấy, và chợt nhận ra — À, bạn vẫn ở đây.
Dù mình đã đọc bao nhiêu, hiểu bao nhiêu, thì có một phần trong mình vẫn sợ bị ghét đến như vậy.
Và có lẽ… mình không cần phải làm bạn ấy biến mất.
Mình không thể nói với một người đang lo lắng rằng: “Đừng lo nữa.” Thì với chính mình cũng vậy.
Mình chỉ khẽ nói: ” Dù sao thì, cậu đã dũng cảm nói ra điều mình nghĩ. Mình tự hào về cậu lắm.”
Mình không hết lo. Cũng không hết cái mong muốn được làm hài lòng người khác.
Nhưng mình thấy nhẹ hơn một chút. Vì lần này, mình không bỏ mặc mình. Mình đã ở lại, lắng nghe, và đứng về phía mình.
Có lẽ, như vậy… là đủ rồi


