Trời mưa, tự nhiên lại thèm một món gì đó ấm ấm

Mình nhớ ngày nhỏ, những buổi chiều mưa như thế này, mình hay xin mẹ một nghìn, rồi chạy ra đầu ngõ mua bột mì. Về nhà, đập thêm quả trứng, cho chút đường, chút mỡ, rán lên thành bánh. Bánh ngọt vừa, thơm mùi trứng, mềm mềm, dẻo dẻo. Có hôm cho thêm ít vừng hay chuối vào, ăn ngon đến mức… chẳng biết tả sao.

Mưa với mình ngày đó, là những buổi chờ mẹ đi bán hàng về. Mấy mẹ con quây quần bên bếp, vừa rán bánh vừa ăn nóng. Nhất là những chiều mùa đông, ăn no nê xong rồi chui vào chăn ôm mẹ, ấm đến mức chẳng còn nghĩ gì khác. Có những ký ức, không cần cố nhớ… mà cứ đến lúc nào đó, tự nhiên lại hiện ra rất rõ.

Hồi bé, lúc nào mình cũng mong lớn thật nhanh. Nghĩ là lớn lên rồi, có tiền, muốn ăn gì cũng được, muốn mua gì cũng được. Nhưng giờ lớn rồi, lại thấy…có những thứ mình không mua lại được nữa.

Những buổi chiều mưa như thế, một cái bếp nhỏ, một cái bánh vừa rán xong, và cảm giác chỉ cần ôm mẹ là đủ.

Không phải là cuộc sống bây giờ không tốt. Chỉ là có những lúc, mình thấy những điều đơn giản ngày xưa… lại đủ đầy hơn rất nhiều.

Trời Hà Nội vẫn đang mưa. Mưa tháng ba, hơi lạnh và ẩm. Mình đang ngồi kẹt trên một quán café trên sân thượng, nhìn mưa rơi lất phất. Tự nhiên lại thèm một cái bánh bột mì rán nóng hổi. Mình nghĩ bụng, nếu giờ có một cái bánh ngọt thôi… chắc cũng đủ thấy ấm lòng. Nhưng rồi lại lười, không muốn đội mưa đi xuống gọi đồ. Nên mình ngồi đây, nhâm nhi mấy ký ức cũ. Và tự nhiên muốn gọi cho mẹ: “Cuối tuần con về nhé.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nếu muốn, mình gửi bạn một vài dòng mới

Thỉnh thoảng mình sẽ gửi bài viết mới, vài điều đọc được hoặc những điều nhỏ nhưng đáng nhớ trên hành trình học, hiểu và thương.